"Khi ấy tôi chín tuổi, có thể là mười. Trong căn phòng mờ mờ, các ma nơ canh đứng bên nhau trong góc như đang chờ tàu. Ông thợ may Grodzenski đang cúi người bên máy, một chân dận bàn máy. Tôi quan sát ông đầy thích thú. Hàng ngày, khi được ông chạm tới - chỉ có sự chứng kiến của các ma nơ canh - những miếng vải buồn tẻ trở thành cổ áo, tay áo, diềm áo, túi áo.
Cháu muốn thử không? ông hỏi. Tôi ngồi xuống ghế của ông. Ông chỉ cho tôi cách khiến chiếc máy trở nên có sức sống. Tôi nhìn cây kim trồi lên thụt xuống, để lại phía sau nó một đường kì diệu làm từ những sợi chỉ xanh. Trong khi tôi đạp máy, Grodzenski mang mấy chiếc áo của cha tôi bọc trong giấy màu nâu ra. Ông trỏ tôi đến phía sau quầy. Ông mang ra một cái gói khác cũng bọc bằng loại giấy nâu kia. Một cách cẩn thận, ông lấy ra cuốn tạp chí. Nó đã ra vài năm rồi. Nhưng vẫn trong trạng thái hoàn hảo. Ông rón rén nâng niu cuốn tạp chí. Bên trong là các tấm ảnh màu đen và bạc chụp những người phụ nữ da dẻ mềm mại, trắng muốt, như thể họ được rọi sáng từ bên trong vậy. Họ làm mẫu cho những chiếc váy thuộc loại tôi chưa thấy bao giờ: váy hoàn toàn bằng ngọc trai, bằng lông vũ và tua rua, váy để lộ chân, cánh tay, đường cong của ngực. Một từ duy nhất phát ra từ đôi môi Grodzenski:
Paris. Im lặng, ông lật các trang, tôi cũng im lặng ngắm nhìn. Hơi thở của chúng tôi quyện lại trên các tấm ảnh bóng loáng. Có lẽ với sự tự hào không nói ra, Grodzenski đang cho tôi thấy lý do ông thường ngân nga một chút khi làm việc. Cuối cùng ông gập cuốn tạp chí, đút nó trở vào bọc giấy. Ông quay lại với công việc. Nếu lúc đó có ai đó nói với tôi rằng Eve đã ăn trái táo chỉ để cho Grodzenski của trần gian có thể tồn tại, tôi sẽ tin." -
The history of LoveLabels: book, fashion, love
COMMENTS 0
◄older
newer►