
Labels: photo night mad
COMMENTS 0|
SIL LE REVEUR
|
|
|
i don't really know how to fill this emptiness
|
entries
profile
tagboard
linkage
others
|
|
F*CK! - Thursday, 28 April 2011 @ 23:47
|
|
|
Someway can rejoice the truth - Wednesday, 27 April 2011 @ 22:25
Hôm nay đã nhảy múa hò hét chạy nhảy cười đùa làm trò như một thằng điên. Trời mưa và mình chẳng sợ. Mọi người nhìn vào móng tay mình và mình chẳng sợ. Mọi người cười khi mình lên tiếng và mình chẳng sợ. Mình muốn làm tất cả mọi thứ để trốn khỏi một điều gì đó mà mình không cắt nghĩa nổi. Một điều gì đó cứ như mớ tóc tắc trong cửa xả nước, rối bời nhớp nháp và làm trì trệ tất cả mọi thứ.
Mình chỉ cảm thấy chán nản và mệt mỏi quá. Mình bỏ học thêm và bỏ luôn chuyện làm bài tập về nhà. Mình chỉ chán và mệt mỏi, thế thôi. Có lúc mình nghĩ đến bản thân, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến việc sẽ làm một điều gì đấy thực sự có tác dụng. Nhưng những ý nghĩ, chúng lại bị dồn bẹp dí xô đẩy vào những ý nghĩ khác bởi những thứ cứ chực dồn lên, ức tắc và trị trệ. Mình muốn viết nhật kí, mình muốn nấu spaghetti, mình muốn học ôn, nhưng dù chỉ là một phần mười của cái nỗ lực nhỏ nhất thôi cũng chẳng hiện lên trong mình. Và mình chẳng tìm được lí do nào hết, là do mình, chỉ mình thôi. Ngay cả việc suy nghĩ mình cũng không muốn. Tất cả những gì diễn ra chỉ còn đọng lại như một thứ chất lỏng nhớp nháp nặng nề phủ đầy lên các bộ phận cơ thể. Đơn giản là mình chẳng cảm thấy điều gì cả. Tất cả cảm xúc cứ đến thật nhanh và đi cũng thật nhanh. Mình chẳng còn gì để nói nữa. Hoặc là còn rất nhiều điều để nói những chẳng còn muốn tìm kiếm và chắp nối những ngôn từ nữa. COMMENTS 1 |
|
|
Memories - Tuesday, 26 April 2011 @ 17:32
|
|
|
. - Monday, 25 April 2011 @ 11:06
Mình chỉ đang phân vân, trong cuộc đời mình có điều gì có thể kéo dài đến mức khiến cho mình thấy sự tồn tại hiển nhiên của bản thân.
Như cái khoảnh khắc mình và nó nằm trên giường, im lặng và mệt mỏi, chắc chắn rằng trong lòng mỗi người kia đều đang nở một nụ cười khi nghĩ về nhau. Hay khi nhận được một lời xin lỗi, khi biết rằng có người để mình đặt niềm tin vào, khi anh như một bức tường vững chãi xây nên để bảo vệ mình khỏi những nỗi sợ của chính bản thân. Lúc giọt nước mắt tự rơi trong niềm vui và niềm tin như leo lên trong từng lớp da thịt. Và là niềm vui khi tìm được hạnh phúc, khi thực sự biết mỉm cười trong nước mắt, khi hít một hơi đầy gió biển vào trong lồng ngực, thấy mình can đảm hơn bao giờ hết. Nhưng tất cả cứ theo gió biển mà tan đi. Khi lòng ghen tức và thấy như có hàng triệu đầu kim chui lên từ trong da thịt. Khi lời chia tay mờ mịt đâu đó trong sóng và gió. Trong lòng trống rỗng và chẳng còn niềm tin vào một nỗi buồn nào nữa. Và tin chắc rằng sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi đây, hay đến một nơi nào khác. Và tất cả ta có thể làm là nở một nụ cười như để an ủi chính sự sợ hãi trong bản thân ta. "Khi biết Đức đi, nó sẽ buồn lắm đấy" Như khi tất cả những gì người anh nói lại chẳng là những gì người anh nghĩ. Rồi khi mình từ bỏ, tất cả những niềm tin và dũng cảm như rơi vào một khoảng không vô tận nào đấy ngay trước mắt. Những lời nói và suy nghĩ không chịu thỏa thuận với nhau, cứ ở lì và vô dụng trong óc. Và lời giải thích chẳng còn nghĩa lí gì. Đơn giản là quá mệt mỏi để cãi nhau, để bảo vệ chính bản thân mình, và để cho đầu óc vận động cố tưởng tượng ra một lí do gì đấy để giữ nhau lại. Khi mà trong lòng ta còn có một điều gì đấy, nhưng biết là phải chạy đi, chạy thật xa đi. Chẳng còn điều gì vững chãi. Người đến rồi lại đi. Tất cả những gì đọng lại chỉ là những câu chuyện còn ghìm sâu trong lòng, hay một lời chào tạm biệt bỏ quên. Tất cả 15 cuộc đời mình, chẳng còn gì để chứng minh mình còn tồn tại trong tiềm thức, hay trong sự thật. COMMENTS 0 |
|
|
The Solitude of Prime Numbers - Tuesday, 19 April 2011 @ 10:52
1. Mình ghét trường học và mình ghét tất cả những thứ liên quan đến trường học. Đến lớp lúc nào cũng như bị khó ở, cáu loạn lên rồi mở mồm ra là nói tục, là quát tháo. Mà đâu có được gì vì chúng nó cũng có hiểu cái đ' gì đâu T_T
2. The Solitude of Prime Numbers - Paolo Giordano Chỉ vu vơ lượm một cuốn sách từ hàng về. Mình đã cầm lên nhiều lần khi vào hàng sách, nhưng chưa lần nào mua. Lần này vì đang chán và thấy còn đúng 1 cuốn nên mua đại mặc dù vẫn chỉ bị ấn tượng với cái nền, chẳng biết nó nói về cái gì. Và mình đã may mắn khi có được một quyển sách hay. Đoạn đầu đọc thấy bình thường, nhưng càng về sau càng bị cuốn vào. Thật kì lạ khi đọc sách, ta có thể chạm vào một nỗi đau tưởng tượng, của ai khác chứ chẳng phải của mình. Thật kì lạ khi nỗi đau đấy một phần nào giống với ta, và tự nhiên ta dành tình cảm cho một ai đấy tưởng tượng :)) Mình thích truyện này ở cách viết khá đặc biệt, ở cái cách mà tác giả nhuộm nỗi cô đơn vào từng chi tiết nhỏ, và nối cô đơn đấy thật đến nỗi chẳng cần dùng đến tính từ, chẳng cần nhắc đến người đọc cũng có thể cảm thấy rõ ràng, tuyệt vọng và bi thương. Và mình thích anh tác giả nữa, giá mà mình mua sách này từ lần đầu nhìn thấy nhỉ, biết đâu mình được đi dự cái lần anh sang Việt Nam ấy. haizzzzzzzzz 3. Trong giấc mơ của mình, mình đứng giữa một biển người, tất cả đều mặc quần áo giống hệt nhau, và rồi mọi thứ trong mắt mình xa dần xa dần. Đoàn người vẫn đứng cạnh nhau, nhưng không phải mình, họ đi ra xa dần mình tạo thành một vòng tròn và mình là tâm. Có lẽ là ảnh thưởng của câu truyện, của suy nghĩ có lẽ nào mình là số nguyên tố cuối cùng được tìm thấy trong cuộc tìm kiếm vô vọng và uể oải của Mattia. 4. Mình bắt đầu thích nhạc của Hurts. :x |
|
|
Sống - Saturday, 16 April 2011 @ 17:57
![]() Cái làm tôi cảm thấy thích thú là khi tôi đạp xe trên đường về nhà, nhìn lên bầu trời và thấy những lá cây hai bên đường đan vào nhau, màu trắng của bầu trời trốn dưới màu xanh của lá cây, cứ thế hiện ra và biến mất. Lấp lánh trong mắt, cứ như những ngôi sao giữa ban ngày Cái làm tôi cảm thấy thích thú là khi sáng dậy thấy cửa sổ mở, nắng chiếu vào làm thành những ô cửa màu vàng trên sàn gỗ rực màu của sự sống. Và khi ngồi dậy nhìn sang bên cạnh vì nhìn thấy một cậu bé trong gương, đầu tóc lúc nào cũng như vừa đánh nhau về, cậu ấy vươn vai ngáp dài, một là ngã xuống ngủ tiếp, hai là cười và đến gần tôi hơn. Cái làm tôi thích thú là khi ngồi vào bàn học lúc trời còn chưa tối, trên mái tôn của xưởng xe ô tô đối diện có một vài chú chim đi lại, bằng chân. Đến với nhau rồi bay lên tan vào bầu trời ôm đầy nắng. Cái làm tôi thích thú là khi tôi tìm ra một vẻ đẹp nào đấy, ngay gần tôi thôi mà chẳng mấy khi tôi nhận ra. Chẳng mấy khi tôi thấy cuộc sống thật đẹp và hạnh phúc. ♥ Labels: happy COMMENTS 7 |
|
|
Có một đêm giống như hàng ngàn đêm khác. - Friday, 15 April 2011 @ 00:25
Cả tối chẳng làm gì cả. Ngồi trước bàn học, nhưng chẳng làm gì cả. Cái hành động ấy cứ vô thức diễn ra hàng tối. Như thể mình đang chờ đợi một điều gì đó sẽ đến. Đưa đi khỏi những ngày tháng này.
Sắp thi học kì, vèo nữa thôi là thi đại học. Ừ thì lo, nhưng có nỗi lo nào đấy lớn hơn. Cái nỗi lo mà chẳng bao giờ tiêu tan, ở lì trong con người ta cứ như một bữa cơm khó tiêu. Khiến mọi hoạt động đều chậm chạp và mệt mỏi. Cầm bút lên rồi lại đặt xuống. Chỉ biết là từ lâu mình không còn làm nổi gì được nữa ngoài chờ đợi. Vậy là lại ngồi im chờ đến lúc đi ngủ. Bây giờ là 12 rưỡi, và mình không muốn ngủ. Cái gương bên giường mẹ gỡ đi rồi. Bảo: "Để gương đấy sẽ hút hết sinh khí, không tốt cho sức khỏe, nửa đêm dễ gặp ma nữa". Mình cười, ma thì mình sợ, nhưng có nỗi sợ còn lớn hơn. Cái nỗi sợ trong đêm lại luồn trong chăn gối, làm người ta đã nhắm mắt lại là không dám mở mắt ra. Đêm đi ngủ tất nhiên là phải tắt đèn. Mà đã tắt đèn thì chẳng nhìn thấy gì cả. Có khi khung cửa sổ có gì đó cho ta ngắm, nhưng rốt cục đó vẫn chỉ là bóng tối mà thôi. Cảm giác ôm gối ôm không thích bằng nhìn vào gương. Đôi khi ngột ngạt vì biết đó chỉ là cái gối ôm mà thôi. Chẳng có cách nào để làm bản thân buồn ngủ về đêm. Bóng tối cứ hiện lên những bóng hình chờn vờn mãi, khi là niềm vui, khi là nỗi nhớ, khi là những giọt nước mắt, lăn lạnh 2 bên thái dương, khi khô đi, để lại cảm giác dính dính khó chịu. Cảm giác như mình là tù binh, bóng tối là song sắt, chăn gối là xuồng xích. Tự hỏi trong đầu bao giờ mới hết bao giờ thì thôi. Bao giờ cho đến sáng, bao giờ cho đến đêm. Bao giờ cho hết tất cả những điều này? Chẳng nhẽ sống là chịu đựng ? Chẳng nhẽ con người ta chẳng có bao giờ thoát khỏi cái guồng quay tẻ nhạt và mệt mỏi này ? Liệu nhắm mắt lại, liệu tắt đèn đi, liệu giam mình vào chăn gối, liệu tất cả những điều ấy có làm ta vui vẻ và thoải mái hơn khi ngày mai, ta lại phải đối đầu với những điều ta cố gắng trốn tránh, khi mọi đêm lại như một đêm khác, ta cô đơn và cáu bẳn với chính bản thân ta. Khi mọi đêm đều giống như hàng ngàn đêm khác. Mình đã từng thích đi ngủ. Vì nghĩ ngủ là tự do, ngủ là lối thoát. Nhưng đâu phải tự do khi tất cả chỉ là một cách lừa gạt bản thân. Và những mối lo thì sẽ chẳng bao giờ biến mất. Labels: sleepless COMMENTS 0 |
|
|
First Note - Thursday, 14 April 2011 @ 21:53
![]() Ngày hôm trước, mình vừa viết hết trang cuối cùng của nhật kí. Mình cần một nơi để viết tiếp, một thứ gì đó cá nhân hơn facebook, và ít bị làm phiền bởi những thứ chướng tai gai mắt hơn. Một nơi nào đó mình có thể viết tất cả, mọi thứ mà mình có thể giấu đi, hoặc chỉ dành cho những người thân thiết, hoặc chỉ dành cho mình. Và mình lại quay về với nơi này. Nơi này mang nhiều kỉ niệm, mang nhiều cảm xúc của mình. Mình vẫn nhớ, cái entry cuối mình viết ở đây, là khi đó mình đang yêu. Mình biết, bây giờ mình viết không còn tốt như thời gian trước kia, nhưng có việc gì chứ. Cảm xúc đó vẫn là của mình. Và mình muốn viết, vậy thôi :) Mình muốn viết, vì biết đâu đấy cách này có thể làm mình vui hơn, hay làm mình đỡ chán nản khi không còn việc gì khác ngoài làm bài tập về nhà, khi ngồi một mình trong lớp không biết làm gì hơn là dính với cái tai nghe,... Và biết đâu đấy, cách này có thể đánh thức mình khỏi quá khứ, để mình cười một chút với thực tại. Mình biết mình viết không còn hay như xưa nữa. Nhưng mình muốn viết tiếp những trang cuộc đời của mình, bàn phím là của mình, vậy thôi :) COMMENTS 0 |
|
|
F*CK! - Thursday, 28 April 2011 @ 23:47
|
|
|
Someway can rejoice the truth - Wednesday, 27 April 2011 @ 22:25
Hôm nay đã nhảy múa hò hét chạy nhảy cười đùa làm trò như một thằng điên. Trời mưa và mình chẳng sợ. Mọi người nhìn vào móng tay mình và mình chẳng sợ. Mọi người cười khi mình lên tiếng và mình chẳng sợ. Mình muốn làm tất cả mọi thứ để trốn khỏi một điều gì đó mà mình không cắt nghĩa nổi. Một điều gì đó cứ như mớ tóc tắc trong cửa xả nước, rối bời nhớp nháp và làm trì trệ tất cả mọi thứ.
Mình chỉ cảm thấy chán nản và mệt mỏi quá. Mình bỏ học thêm và bỏ luôn chuyện làm bài tập về nhà. Mình chỉ chán và mệt mỏi, thế thôi. Có lúc mình nghĩ đến bản thân, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến việc sẽ làm một điều gì đấy thực sự có tác dụng. Nhưng những ý nghĩ, chúng lại bị dồn bẹp dí xô đẩy vào những ý nghĩ khác bởi những thứ cứ chực dồn lên, ức tắc và trị trệ. Mình muốn viết nhật kí, mình muốn nấu spaghetti, mình muốn học ôn, nhưng dù chỉ là một phần mười của cái nỗ lực nhỏ nhất thôi cũng chẳng hiện lên trong mình. Và mình chẳng tìm được lí do nào hết, là do mình, chỉ mình thôi. Ngay cả việc suy nghĩ mình cũng không muốn. Tất cả những gì diễn ra chỉ còn đọng lại như một thứ chất lỏng nhớp nháp nặng nề phủ đầy lên các bộ phận cơ thể. Đơn giản là mình chẳng cảm thấy điều gì cả. Tất cả cảm xúc cứ đến thật nhanh và đi cũng thật nhanh. Mình chẳng còn gì để nói nữa. Hoặc là còn rất nhiều điều để nói những chẳng còn muốn tìm kiếm và chắp nối những ngôn từ nữa. COMMENTS 1 |
|
|
Memories - Tuesday, 26 April 2011 @ 17:32
|
|
|
. - Monday, 25 April 2011 @ 11:06
Mình chỉ đang phân vân, trong cuộc đời mình có điều gì có thể kéo dài đến mức khiến cho mình thấy sự tồn tại hiển nhiên của bản thân.
Như cái khoảnh khắc mình và nó nằm trên giường, im lặng và mệt mỏi, chắc chắn rằng trong lòng mỗi người kia đều đang nở một nụ cười khi nghĩ về nhau. Hay khi nhận được một lời xin lỗi, khi biết rằng có người để mình đặt niềm tin vào, khi anh như một bức tường vững chãi xây nên để bảo vệ mình khỏi những nỗi sợ của chính bản thân. Lúc giọt nước mắt tự rơi trong niềm vui và niềm tin như leo lên trong từng lớp da thịt. Và là niềm vui khi tìm được hạnh phúc, khi thực sự biết mỉm cười trong nước mắt, khi hít một hơi đầy gió biển vào trong lồng ngực, thấy mình can đảm hơn bao giờ hết. Nhưng tất cả cứ theo gió biển mà tan đi. Khi lòng ghen tức và thấy như có hàng triệu đầu kim chui lên từ trong da thịt. Khi lời chia tay mờ mịt đâu đó trong sóng và gió. Trong lòng trống rỗng và chẳng còn niềm tin vào một nỗi buồn nào nữa. Và tin chắc rằng sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi đây, hay đến một nơi nào khác. Và tất cả ta có thể làm là nở một nụ cười như để an ủi chính sự sợ hãi trong bản thân ta. "Khi biết Đức đi, nó sẽ buồn lắm đấy" Như khi tất cả những gì người anh nói lại chẳng là những gì người anh nghĩ. Rồi khi mình từ bỏ, tất cả những niềm tin và dũng cảm như rơi vào một khoảng không vô tận nào đấy ngay trước mắt. Những lời nói và suy nghĩ không chịu thỏa thuận với nhau, cứ ở lì và vô dụng trong óc. Và lời giải thích chẳng còn nghĩa lí gì. Đơn giản là quá mệt mỏi để cãi nhau, để bảo vệ chính bản thân mình, và để cho đầu óc vận động cố tưởng tượng ra một lí do gì đấy để giữ nhau lại. Khi mà trong lòng ta còn có một điều gì đấy, nhưng biết là phải chạy đi, chạy thật xa đi. Chẳng còn điều gì vững chãi. Người đến rồi lại đi. Tất cả những gì đọng lại chỉ là những câu chuyện còn ghìm sâu trong lòng, hay một lời chào tạm biệt bỏ quên. Tất cả 15 cuộc đời mình, chẳng còn gì để chứng minh mình còn tồn tại trong tiềm thức, hay trong sự thật. COMMENTS 0 |
|
|
The Solitude of Prime Numbers - Tuesday, 19 April 2011 @ 10:52
1. Mình ghét trường học và mình ghét tất cả những thứ liên quan đến trường học. Đến lớp lúc nào cũng như bị khó ở, cáu loạn lên rồi mở mồm ra là nói tục, là quát tháo. Mà đâu có được gì vì chúng nó cũng có hiểu cái đ' gì đâu T_T
2. The Solitude of Prime Numbers - Paolo Giordano Chỉ vu vơ lượm một cuốn sách từ hàng về. Mình đã cầm lên nhiều lần khi vào hàng sách, nhưng chưa lần nào mua. Lần này vì đang chán và thấy còn đúng 1 cuốn nên mua đại mặc dù vẫn chỉ bị ấn tượng với cái nền, chẳng biết nó nói về cái gì. Và mình đã may mắn khi có được một quyển sách hay. Đoạn đầu đọc thấy bình thường, nhưng càng về sau càng bị cuốn vào. Thật kì lạ khi đọc sách, ta có thể chạm vào một nỗi đau tưởng tượng, của ai khác chứ chẳng phải của mình. Thật kì lạ khi nỗi đau đấy một phần nào giống với ta, và tự nhiên ta dành tình cảm cho một ai đấy tưởng tượng :)) Mình thích truyện này ở cách viết khá đặc biệt, ở cái cách mà tác giả nhuộm nỗi cô đơn vào từng chi tiết nhỏ, và nối cô đơn đấy thật đến nỗi chẳng cần dùng đến tính từ, chẳng cần nhắc đến người đọc cũng có thể cảm thấy rõ ràng, tuyệt vọng và bi thương. Và mình thích anh tác giả nữa, giá mà mình mua sách này từ lần đầu nhìn thấy nhỉ, biết đâu mình được đi dự cái lần anh sang Việt Nam ấy. haizzzzzzzzz 3. Trong giấc mơ của mình, mình đứng giữa một biển người, tất cả đều mặc quần áo giống hệt nhau, và rồi mọi thứ trong mắt mình xa dần xa dần. Đoàn người vẫn đứng cạnh nhau, nhưng không phải mình, họ đi ra xa dần mình tạo thành một vòng tròn và mình là tâm. Có lẽ là ảnh thưởng của câu truyện, của suy nghĩ có lẽ nào mình là số nguyên tố cuối cùng được tìm thấy trong cuộc tìm kiếm vô vọng và uể oải của Mattia. 4. Mình bắt đầu thích nhạc của Hurts. :x |
|
|
Sống - Saturday, 16 April 2011 @ 17:57
![]() Cái làm tôi cảm thấy thích thú là khi tôi đạp xe trên đường về nhà, nhìn lên bầu trời và thấy những lá cây hai bên đường đan vào nhau, màu trắng của bầu trời trốn dưới màu xanh của lá cây, cứ thế hiện ra và biến mất. Lấp lánh trong mắt, cứ như những ngôi sao giữa ban ngày Cái làm tôi cảm thấy thích thú là khi sáng dậy thấy cửa sổ mở, nắng chiếu vào làm thành những ô cửa màu vàng trên sàn gỗ rực màu của sự sống. Và khi ngồi dậy nhìn sang bên cạnh vì nhìn thấy một cậu bé trong gương, đầu tóc lúc nào cũng như vừa đánh nhau về, cậu ấy vươn vai ngáp dài, một là ngã xuống ngủ tiếp, hai là cười và đến gần tôi hơn. Cái làm tôi thích thú là khi ngồi vào bàn học lúc trời còn chưa tối, trên mái tôn của xưởng xe ô tô đối diện có một vài chú chim đi lại, bằng chân. Đến với nhau rồi bay lên tan vào bầu trời ôm đầy nắng. Cái làm tôi thích thú là khi tôi tìm ra một vẻ đẹp nào đấy, ngay gần tôi thôi mà chẳng mấy khi tôi nhận ra. Chẳng mấy khi tôi thấy cuộc sống thật đẹp và hạnh phúc. ♥ Labels: happy COMMENTS 7 |
|
|
Có một đêm giống như hàng ngàn đêm khác. - Friday, 15 April 2011 @ 00:25
Cả tối chẳng làm gì cả. Ngồi trước bàn học, nhưng chẳng làm gì cả. Cái hành động ấy cứ vô thức diễn ra hàng tối. Như thể mình đang chờ đợi một điều gì đó sẽ đến. Đưa đi khỏi những ngày tháng này.
Sắp thi học kì, vèo nữa thôi là thi đại học. Ừ thì lo, nhưng có nỗi lo nào đấy lớn hơn. Cái nỗi lo mà chẳng bao giờ tiêu tan, ở lì trong con người ta cứ như một bữa cơm khó tiêu. Khiến mọi hoạt động đều chậm chạp và mệt mỏi. Cầm bút lên rồi lại đặt xuống. Chỉ biết là từ lâu mình không còn làm nổi gì được nữa ngoài chờ đợi. Vậy là lại ngồi im chờ đến lúc đi ngủ. Bây giờ là 12 rưỡi, và mình không muốn ngủ. Cái gương bên giường mẹ gỡ đi rồi. Bảo: "Để gương đấy sẽ hút hết sinh khí, không tốt cho sức khỏe, nửa đêm dễ gặp ma nữa". Mình cười, ma thì mình sợ, nhưng có nỗi sợ còn lớn hơn. Cái nỗi sợ trong đêm lại luồn trong chăn gối, làm người ta đã nhắm mắt lại là không dám mở mắt ra. Đêm đi ngủ tất nhiên là phải tắt đèn. Mà đã tắt đèn thì chẳng nhìn thấy gì cả. Có khi khung cửa sổ có gì đó cho ta ngắm, nhưng rốt cục đó vẫn chỉ là bóng tối mà thôi. Cảm giác ôm gối ôm không thích bằng nhìn vào gương. Đôi khi ngột ngạt vì biết đó chỉ là cái gối ôm mà thôi. Chẳng có cách nào để làm bản thân buồn ngủ về đêm. Bóng tối cứ hiện lên những bóng hình chờn vờn mãi, khi là niềm vui, khi là nỗi nhớ, khi là những giọt nước mắt, lăn lạnh 2 bên thái dương, khi khô đi, để lại cảm giác dính dính khó chịu. Cảm giác như mình là tù binh, bóng tối là song sắt, chăn gối là xuồng xích. Tự hỏi trong đầu bao giờ mới hết bao giờ thì thôi. Bao giờ cho đến sáng, bao giờ cho đến đêm. Bao giờ cho hết tất cả những điều này? Chẳng nhẽ sống là chịu đựng ? Chẳng nhẽ con người ta chẳng có bao giờ thoát khỏi cái guồng quay tẻ nhạt và mệt mỏi này ? Liệu nhắm mắt lại, liệu tắt đèn đi, liệu giam mình vào chăn gối, liệu tất cả những điều ấy có làm ta vui vẻ và thoải mái hơn khi ngày mai, ta lại phải đối đầu với những điều ta cố gắng trốn tránh, khi mọi đêm lại như một đêm khác, ta cô đơn và cáu bẳn với chính bản thân ta. Khi mọi đêm đều giống như hàng ngàn đêm khác. Mình đã từng thích đi ngủ. Vì nghĩ ngủ là tự do, ngủ là lối thoát. Nhưng đâu phải tự do khi tất cả chỉ là một cách lừa gạt bản thân. Và những mối lo thì sẽ chẳng bao giờ biến mất. Labels: sleepless COMMENTS 0 |
|
|
First Note - Thursday, 14 April 2011 @ 21:53
![]() Ngày hôm trước, mình vừa viết hết trang cuối cùng của nhật kí. Mình cần một nơi để viết tiếp, một thứ gì đó cá nhân hơn facebook, và ít bị làm phiền bởi những thứ chướng tai gai mắt hơn. Một nơi nào đó mình có thể viết tất cả, mọi thứ mà mình có thể giấu đi, hoặc chỉ dành cho những người thân thiết, hoặc chỉ dành cho mình. Và mình lại quay về với nơi này. Nơi này mang nhiều kỉ niệm, mang nhiều cảm xúc của mình. Mình vẫn nhớ, cái entry cuối mình viết ở đây, là khi đó mình đang yêu. Mình biết, bây giờ mình viết không còn tốt như thời gian trước kia, nhưng có việc gì chứ. Cảm xúc đó vẫn là của mình. Và mình muốn viết, vậy thôi :) Mình muốn viết, vì biết đâu đấy cách này có thể làm mình vui hơn, hay làm mình đỡ chán nản khi không còn việc gì khác ngoài làm bài tập về nhà, khi ngồi một mình trong lớp không biết làm gì hơn là dính với cái tai nghe,... Và biết đâu đấy, cách này có thể đánh thức mình khỏi quá khứ, để mình cười một chút với thực tại. Mình biết mình viết không còn hay như xưa nữa. Nhưng mình muốn viết tiếp những trang cuộc đời của mình, bàn phím là của mình, vậy thôi :) COMMENTS 0 |
|
|
profile
![]() Well ,You can call me Sil. I don't really know how to introduce myself so keep on trying, you'll get to know him someday :) bolditalicunderline |
|
|
tagboard
click go or enter to post comment
then reclick the tagbroad button or F5 to see your comment :D |
|
|
linkage
|
|
|
others
Contact me if you have something private to say.
Facebook or Y!M ;
Follow me:
Credits: Layout ; Inspiration . Previous Posts: "Vintery, mintery, cutery, corn,Apple seed and ap... ; so you are not there ; The universe keeps turning. Where do I belong ? ; Effy ; 9 ; Tất cả những gì mình còn có thể thấy là ánh đèn, v... ; The History Of Love ; F*CK! ; Someway can rejoice the truth ; Memories ; Previous Months: April 2011 ; May 2011 ; June 2011 ; July 2011 ;
|
|