Mình chỉ cảm thấy chán nản và mệt mỏi quá. Mình bỏ học thêm và bỏ luôn chuyện làm bài tập về nhà. Mình chỉ chán và mệt mỏi, thế thôi. Có lúc mình nghĩ đến bản thân, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến việc sẽ làm một điều gì đấy thực sự có tác dụng. Nhưng những ý nghĩ, chúng lại bị dồn bẹp dí xô đẩy vào những ý nghĩ khác bởi những thứ cứ chực dồn lên, ức tắc và trị trệ. Mình muốn viết nhật kí, mình muốn nấu spaghetti, mình muốn học ôn, nhưng dù chỉ là một phần mười của cái nỗ lực nhỏ nhất thôi cũng chẳng hiện lên trong mình. Và mình chẳng tìm được lí do nào hết, là do mình, chỉ mình thôi.
Ngay cả việc suy nghĩ mình cũng không muốn. Tất cả những gì diễn ra chỉ còn đọng lại như một thứ chất lỏng nhớp nháp nặng nề phủ đầy lên các bộ phận cơ thể. Đơn giản là mình chẳng cảm thấy điều gì cả. Tất cả cảm xúc cứ đến thật nhanh và đi cũng thật nhanh.
Mình chẳng còn gì để nói nữa. Hoặc là còn rất nhiều điều để nói những chẳng còn muốn tìm kiếm và chắp nối những ngôn từ nữa. COMMENTS 1

